Bất kỳ một giải thi đấu nào cũng có một vị vua – người cống hiến nhiều nhất tài năng và sức lực để tạo ra sức hấp dẫn không thể cưỡng lại của môn thể tạo được hâm mộ nhất. Tuy nhiên khác với tên của đội vô địch, tên tuổi của các vị vua này thường được ít người nhớ tới. Nhân dịp World Cup 2014, hãy cùng điểm lại chiến công của các vị vua này nhé.
#8 Leônidas da Silva (1938) và Grzegorz Lato (1974)
Đồng hạng 8 là hai danh thủ Leônidas da Silva của Brazil và Grzegorz Lato của Phần Lan với 7 bàn thắng ghi được trong suốt mùa World Cup.
Leônidas da Silva - Viên kim cương đen sinh ngày 06/09/1913 ở Rio de Janeiro, Brazil đã bắt đầu sự nghiệp bóng đá của mình tại đội bóng Cristovao. Trong suốt sự nghiệp của mình từ 1929 đến 1950 ông chỉ thi đấu 19 trận nhưng lại ghi được đến 21 bàn. Điểm sáng chói lọi nhất của ông là trận đấu giữa Brazil và Ba Lan với chiến thắng 6-5, đây là trận đấu được xem là trận đấu kịch tính nhất trong lịch sử bóng đá thế giới, Leônidas đã lập hat-trick trong trận đấu này.
Grzegorz Lato là huyền thoại vĩ đại nhất của bóng đá Ba Lan, người đã có 45 bàn thắng mang tên mình trong 100 trận Lato ra sân trong màu áo đội tuyển quốc gia. Sinh ra vào ngày 08/04/1950, sự nhiệp bóng đá của ông bắt đầu từ câu lạc bộ Stal Mielec, ông nhanh chóng trở nên nổi tiếng nhờ đạt được danh hiệu vua phá lưới tại các năm 1973 (13 bàn thắng) và 1975 (19 bàn thắng). Ông cũng là người dẫn dắt đội Ba Lan đạt cúp vàng trong giải Olympic năm 1972
#5 Guillermo Stábile (1930), Ademir (1950) và Ronaldo (2002)
Đồng hạng 5 là các người hùng: Guillermo Stábile của Argentina, Ademir và Ronaldo của Brazil với 8 bàn thắng.
Guillermo Stábile - người hùng với với hàng loạt biệt danh: "Ngài hat-trick", "Kẻ dội bom", "Người Argentina xuất chúng", tuy nhiên biệt anh phù hợp nhất với ông chắc chắn là "Người mở đường". Sinh ra vào ngày đầu năm 1905, Stábile nhanh chóng bộc lộ những tố chất của một cầu thủ lớn. Chính vì vậy, khi đang trình diễn các kĩ thuật xuất chúng của mình trong một trận bóng đường phố, Stábile đã đước huấn luyện viên của câu lạc bộ Sportivo Metán mời về vào năm 1920.
Tuy nhiên vì thể hình tương đối nhỏ con (ông chỉ cao 1m68) nên tài năng của ông đã không được đánh giá đúng. Cho dù có tài năng nổi trội nhưng ông chưa lần nào ra sân trong màu áo đội tuyển quốc gia, mãi đến năm ông 25 tuôi Stábile mới có cơ hội tỏa sáng nhờ ...mafia. Đó là trận đấu Argentina gặp Mexico và cầu thủ số 1 thời bấy giờ Roberto Cherro không thể ra sân vì bị đe dọa tính mạng. Ngay trong trận đầu ra mắt Stábile đã lập ngay hat-trick đầu tiên của World Cup.
Nếu Stábile là người lập hat-trick đầu tiên thì Ademir của Brazil lại được công nhận là mẫu tiền đạo đầu tiên của bóng đá thế giới. Người đàn ông mang biệt danh "Queixada" này luôn được giới chuyên môn tôn sùng là một trong những chân sút xuất sắc nhất mọi thời đại. Ông sở hữu một tốc độ bứt tốc khủng khiếp, khả năng tì đè tranh chấp tuyệt vời, cùng kĩ năng có thể tung ra những cú sút trái phá bằng cả 2 chân. Ngay cả ở thời điểm hiện nay cũng không có nhiều cầu thủ có thể bì kịp ông.
Mùa World Cup năm đó, những vũ công Samba đã hủy diệt mọi đối thủ của họ như: chiến thắng Thụy Điển với tỉ số 7-1 và bỏ xa Tây Ban Nha với cách biệt 5 bàn. Thế nhưng ước mơ vô địch tại sân nhà của Brazil đã bị dập tắt khi đối đầu với Uruguay, trận đó Ademir không ghi được bàn thắng nào.
Người anh hùng tiếp theo trong bảng xếp hạng: Ronaldo, "Người Ngoài Hành Tinh" hay "Ro Béo" như người đời vẫn thường gọi anh, là một trong những huyền thoại sống của bóng đá Brazil. Trong suốt cuộc đời sự nghiệp của mình anh đã ghi được 67 bàn thắng, chỉ đứng sau huyền thoại của mọi thời đại: Vua Pele với 95 bàn. Tình yêu với trái bóng của anh luôn gặp trắc trở, bởi anh cũng là cầu thủ gặp nhiều chấn thương nặng nhất. Tuy nhiên bằng bản lĩnh và đam mê anh luôn đứng dậy sau mỗi lần khụy ngã. Anh đã vượt qua mọi đau đớn để giúp Brazil nâng chiếc cúp vô địch thế giới trong năm mà anh dành cho mình danh hiệu vua phá lưới tại Nhật Bản.
#4 Eusébio - Bồ Đào Nha, World Cup năm 1966
Có lẽ không còn nhiều người nhớ đến một Eusébio "Báo Đen" trẻ trung và bùng nổ, tượng đài vĩnh cửu của bóng đá Bồ Đào Nha. Nhưng vào thơi hoàng kim của mình ông chơi bóng giỏi đến mức nhà cầm quyền thời bấy giờ Antonio de Oliveira Salazar ra lệnh cấm không cho ông thi đấu ở nước ngoài. Với hiệu suất ghi bàn hơn 1 bàn/trận, không phải nghi ngờ tại sao mà người Bồ Đào Nha lại tôn sùng ông đến thế.
Không như Vua Pele được các ngôi sao hỗ trợ, Eusébio một thân một mình dẫn dắt Bồ Đào Nha trở thành một trong những thế lực bóng đá lớn của châu Âu. Ở cấp độ câu lạc bộ, ông từ giúp Benfica chiến thắng Real Madrid tại cúp C1 năm 1962, đây là chiếc cúp C1 đầu tiên và duy nhất của Benfica cho đến nay.
Eusébio đã qua đời vào đầu năm 2014 này ở tuổi 71 nhưng những cống hiến của ông cho nền bóng đá Bồ Đào Nha luôn được người dân của quốc gia này tưởng nhớ.
#3 Gerd Müller - Đức, World Cup năm 1970
Được người hâm mộ đặt cho cái tên Kẻ Dội Bom (Bomber der Nation) sau trận chiến với Tiệp Khắc (cũ) vào năm 1973 cũng đã phần nào phản ánh phong cách bóng đá của ông. Càn lướt, bùng nổ, xung kích, Müller là một trong những người đặt nền móng cho lối chơi cực kỳ mạnh mẽ và hiệu quả cũa "Cỗ xe tăng Đức".
“Mỗi khi các anh ghi bàn cùng tôi, tôi sẽ lùi về giúp lại các anh” đó là phong cách của ông mỗi khi được đề nghị phải lùi về hỗ trợ phòng ngự. Müller quả thật không làm gì khác, hiếm khi phối hợp với các đồng đội, nhưng mỗi khi cơ hội đến, ông sẽ có mặt để ghi bàn.
“Ông ấy có khả năng kiểm soát bóng trong khoảng hẹp rất giỏi”, biên tập viên của báo thể thao Bild, Walter Straten nhận xét. “Bàn thắng trong trận chung kết với Hà Lan là một ví dụ hết sức điển hình. Ông xoay người và đánh lừa thủ môn Hà Lan mà không cần phải sút bóng quá mạnh. Một bàn thắng mang thương hiệu Gerd Müller”. Đó cũng là bàn cuối cùng của ông cho Đức, bàn thắng thứ 68 trong 62 trận. Ông giải nghệ ngay sau chiến thắng ở Munich.
#2 Sándor Kocsis - Hungary, World Cup năm 1954
Sandor Kocsis sinh ngày 30/09/1929 tại Budapet, Hungary. Từng được người hâm mộ gọi với cái tên "Vua của các vị vua", sự nghiệp bóng đá của Kocsis cũng lộng lấy như biệt danh của ông. Trong hai năm 1952 và 1954 không có 'Vua phá lưới' nào có thể ghi được nhiều bàn thắng hơn ông. Hơn thế nữa Kocsis có một "cái đầu vàng", ông đặc biệt xuất chúng trong việc dẫn dắt lối chơi của cả đội. Chiến thuật "tấn công tổng lực" đã ra đời nhờ đó. Vậy là, với chiến thuật mới lạ cùng những cá nhân xuất chúng, Hungary đã xây dựng nên tập thể mạnh mẽ nhất thế giới. Họ bất bại trong 6 năm liên tiếp, trước khi bước vào kỳ World Cup 1954.
Trong kì World Cup 1954 Hungary đã tạo ra những màn trình diễn không thể ấn tượng hơn. Họ mở màn giải đấu với trận đại thắng Hàn Quốc với tỷ số 9-0, buộc ĐT Đức hùng mạnh quy hàng với kết quả chung cuộc 8-3, trước khi loại Brazil ở tứ kết, trong trận cầu được lịch sử ghi lại là “Trận đánh ở Berne”, trong trận đấu quan trọng này Kocsis đã ghi hai bàn thắng quan trọng để đưa Hungary đi tiếp (4-2). Ở bán kết, một lần nữa “Vua của các vị vua” lại lên tiếng bằng cú đúp định mệnh trong hiệp phụ, giúp Hungary đánh bại nhà ĐKVĐ Uruguay (4-2) và ghi tên vào trận chung kết.
Tuy nhiên bi kịch đã xảy ra trong trận chung kết năm ấy. Họ sớm vượt lên dẫn trước 2-0 chỉ sau 8 phút đầu hiệp một, ngay sau đó Đức phản công giành lại thế chủ động. Đó là trận đấu duy nhất trong World Cup mà Kocsis không thể ghi bàn.
#1 Just Fontaine - Pháp, World Cup năm 1958
Nếu so với "Người ngoài hành tinh" Ronaldo chân sút vĩ đại nhất trong lịch sử World Cup thì Just Fontaine ghi được kém hơn 2 bàn thắng. Tuy nhiên 13 bàn ông ghi được đều chỉ tập trung trong một kỳ World Cup duy nhất, năm 1958. Không như Stábile người bị đánh giá thấp vì thể hình nhỏ con, Fontaine bị xem nhẹ bởi kinh nghiệm thi đấu ít ỏi.
Tuy rằng ngay tại ngày ra mắt Fontaine đã lập ngay một hat trick trong trận đại thắng của Pháp ông vẫn không được gọi vào đội tuyển quốc gia trong World Cup 1954 và ngay tại kỳ World Cup 1958 ông cũng chỉ được gọi vào phút chót.
Cuối cùng cũng có cơ hội chứng minh thực lực của mình, Fontaine đã không làm người hâm mộ thất vọng bằng việc ghi đến 13 bàn thắng trong 6 trận đấu bằng một đôi giày của người khác. Ông là cầu thủ thứ 2 trong lịch sử có thể ghi bàn trong tất cả mọi trận đấu World Cup.
Thật đáng buồn, sự nghiệp của Fontaine sau World Cup 1958 không hề có một chút suôn sẻ. Ông đã giải nghệ ở tuổi 29 vì chấn thương tái phát. Dù ngắn ngủi nhưng trong 21 trận trong màu áo Những chú gà trống, chân sút này cũng ghi được tới 30 bàn thắng.
#8 Leônidas da Silva (1938) và Grzegorz Lato (1974)
Đồng hạng 8 là hai danh thủ Leônidas da Silva của Brazil và Grzegorz Lato của Phần Lan với 7 bàn thắng ghi được trong suốt mùa World Cup.
Leônidas da Silva - Viên kim cương đen sinh ngày 06/09/1913 ở Rio de Janeiro, Brazil đã bắt đầu sự nghiệp bóng đá của mình tại đội bóng Cristovao. Trong suốt sự nghiệp của mình từ 1929 đến 1950 ông chỉ thi đấu 19 trận nhưng lại ghi được đến 21 bàn. Điểm sáng chói lọi nhất của ông là trận đấu giữa Brazil và Ba Lan với chiến thắng 6-5, đây là trận đấu được xem là trận đấu kịch tính nhất trong lịch sử bóng đá thế giới, Leônidas đã lập hat-trick trong trận đấu này.
Grzegorz Lato là huyền thoại vĩ đại nhất của bóng đá Ba Lan, người đã có 45 bàn thắng mang tên mình trong 100 trận Lato ra sân trong màu áo đội tuyển quốc gia. Sinh ra vào ngày 08/04/1950, sự nhiệp bóng đá của ông bắt đầu từ câu lạc bộ Stal Mielec, ông nhanh chóng trở nên nổi tiếng nhờ đạt được danh hiệu vua phá lưới tại các năm 1973 (13 bàn thắng) và 1975 (19 bàn thắng). Ông cũng là người dẫn dắt đội Ba Lan đạt cúp vàng trong giải Olympic năm 1972
#5 Guillermo Stábile (1930), Ademir (1950) và Ronaldo (2002)
Đồng hạng 5 là các người hùng: Guillermo Stábile của Argentina, Ademir và Ronaldo của Brazil với 8 bàn thắng.
Guillermo Stábile - người hùng với với hàng loạt biệt danh: "Ngài hat-trick", "Kẻ dội bom", "Người Argentina xuất chúng", tuy nhiên biệt anh phù hợp nhất với ông chắc chắn là "Người mở đường". Sinh ra vào ngày đầu năm 1905, Stábile nhanh chóng bộc lộ những tố chất của một cầu thủ lớn. Chính vì vậy, khi đang trình diễn các kĩ thuật xuất chúng của mình trong một trận bóng đường phố, Stábile đã đước huấn luyện viên của câu lạc bộ Sportivo Metán mời về vào năm 1920.
Tuy nhiên vì thể hình tương đối nhỏ con (ông chỉ cao 1m68) nên tài năng của ông đã không được đánh giá đúng. Cho dù có tài năng nổi trội nhưng ông chưa lần nào ra sân trong màu áo đội tuyển quốc gia, mãi đến năm ông 25 tuôi Stábile mới có cơ hội tỏa sáng nhờ ...mafia. Đó là trận đấu Argentina gặp Mexico và cầu thủ số 1 thời bấy giờ Roberto Cherro không thể ra sân vì bị đe dọa tính mạng. Ngay trong trận đầu ra mắt Stábile đã lập ngay hat-trick đầu tiên của World Cup.
Nếu Stábile là người lập hat-trick đầu tiên thì Ademir của Brazil lại được công nhận là mẫu tiền đạo đầu tiên của bóng đá thế giới. Người đàn ông mang biệt danh "Queixada" này luôn được giới chuyên môn tôn sùng là một trong những chân sút xuất sắc nhất mọi thời đại. Ông sở hữu một tốc độ bứt tốc khủng khiếp, khả năng tì đè tranh chấp tuyệt vời, cùng kĩ năng có thể tung ra những cú sút trái phá bằng cả 2 chân. Ngay cả ở thời điểm hiện nay cũng không có nhiều cầu thủ có thể bì kịp ông.
Mùa World Cup năm đó, những vũ công Samba đã hủy diệt mọi đối thủ của họ như: chiến thắng Thụy Điển với tỉ số 7-1 và bỏ xa Tây Ban Nha với cách biệt 5 bàn. Thế nhưng ước mơ vô địch tại sân nhà của Brazil đã bị dập tắt khi đối đầu với Uruguay, trận đó Ademir không ghi được bàn thắng nào.
Người anh hùng tiếp theo trong bảng xếp hạng: Ronaldo, "Người Ngoài Hành Tinh" hay "Ro Béo" như người đời vẫn thường gọi anh, là một trong những huyền thoại sống của bóng đá Brazil. Trong suốt cuộc đời sự nghiệp của mình anh đã ghi được 67 bàn thắng, chỉ đứng sau huyền thoại của mọi thời đại: Vua Pele với 95 bàn. Tình yêu với trái bóng của anh luôn gặp trắc trở, bởi anh cũng là cầu thủ gặp nhiều chấn thương nặng nhất. Tuy nhiên bằng bản lĩnh và đam mê anh luôn đứng dậy sau mỗi lần khụy ngã. Anh đã vượt qua mọi đau đớn để giúp Brazil nâng chiếc cúp vô địch thế giới trong năm mà anh dành cho mình danh hiệu vua phá lưới tại Nhật Bản.
#4 Eusébio - Bồ Đào Nha, World Cup năm 1966
Có lẽ không còn nhiều người nhớ đến một Eusébio "Báo Đen" trẻ trung và bùng nổ, tượng đài vĩnh cửu của bóng đá Bồ Đào Nha. Nhưng vào thơi hoàng kim của mình ông chơi bóng giỏi đến mức nhà cầm quyền thời bấy giờ Antonio de Oliveira Salazar ra lệnh cấm không cho ông thi đấu ở nước ngoài. Với hiệu suất ghi bàn hơn 1 bàn/trận, không phải nghi ngờ tại sao mà người Bồ Đào Nha lại tôn sùng ông đến thế.
Không như Vua Pele được các ngôi sao hỗ trợ, Eusébio một thân một mình dẫn dắt Bồ Đào Nha trở thành một trong những thế lực bóng đá lớn của châu Âu. Ở cấp độ câu lạc bộ, ông từ giúp Benfica chiến thắng Real Madrid tại cúp C1 năm 1962, đây là chiếc cúp C1 đầu tiên và duy nhất của Benfica cho đến nay.
Eusébio đã qua đời vào đầu năm 2014 này ở tuổi 71 nhưng những cống hiến của ông cho nền bóng đá Bồ Đào Nha luôn được người dân của quốc gia này tưởng nhớ.
#3 Gerd Müller - Đức, World Cup năm 1970
Được người hâm mộ đặt cho cái tên Kẻ Dội Bom (Bomber der Nation) sau trận chiến với Tiệp Khắc (cũ) vào năm 1973 cũng đã phần nào phản ánh phong cách bóng đá của ông. Càn lướt, bùng nổ, xung kích, Müller là một trong những người đặt nền móng cho lối chơi cực kỳ mạnh mẽ và hiệu quả cũa "Cỗ xe tăng Đức".
“Mỗi khi các anh ghi bàn cùng tôi, tôi sẽ lùi về giúp lại các anh” đó là phong cách của ông mỗi khi được đề nghị phải lùi về hỗ trợ phòng ngự. Müller quả thật không làm gì khác, hiếm khi phối hợp với các đồng đội, nhưng mỗi khi cơ hội đến, ông sẽ có mặt để ghi bàn.
“Ông ấy có khả năng kiểm soát bóng trong khoảng hẹp rất giỏi”, biên tập viên của báo thể thao Bild, Walter Straten nhận xét. “Bàn thắng trong trận chung kết với Hà Lan là một ví dụ hết sức điển hình. Ông xoay người và đánh lừa thủ môn Hà Lan mà không cần phải sút bóng quá mạnh. Một bàn thắng mang thương hiệu Gerd Müller”. Đó cũng là bàn cuối cùng của ông cho Đức, bàn thắng thứ 68 trong 62 trận. Ông giải nghệ ngay sau chiến thắng ở Munich.
#2 Sándor Kocsis - Hungary, World Cup năm 1954
Sandor Kocsis sinh ngày 30/09/1929 tại Budapet, Hungary. Từng được người hâm mộ gọi với cái tên "Vua của các vị vua", sự nghiệp bóng đá của Kocsis cũng lộng lấy như biệt danh của ông. Trong hai năm 1952 và 1954 không có 'Vua phá lưới' nào có thể ghi được nhiều bàn thắng hơn ông. Hơn thế nữa Kocsis có một "cái đầu vàng", ông đặc biệt xuất chúng trong việc dẫn dắt lối chơi của cả đội. Chiến thuật "tấn công tổng lực" đã ra đời nhờ đó. Vậy là, với chiến thuật mới lạ cùng những cá nhân xuất chúng, Hungary đã xây dựng nên tập thể mạnh mẽ nhất thế giới. Họ bất bại trong 6 năm liên tiếp, trước khi bước vào kỳ World Cup 1954.
Trong kì World Cup 1954 Hungary đã tạo ra những màn trình diễn không thể ấn tượng hơn. Họ mở màn giải đấu với trận đại thắng Hàn Quốc với tỷ số 9-0, buộc ĐT Đức hùng mạnh quy hàng với kết quả chung cuộc 8-3, trước khi loại Brazil ở tứ kết, trong trận cầu được lịch sử ghi lại là “Trận đánh ở Berne”, trong trận đấu quan trọng này Kocsis đã ghi hai bàn thắng quan trọng để đưa Hungary đi tiếp (4-2). Ở bán kết, một lần nữa “Vua của các vị vua” lại lên tiếng bằng cú đúp định mệnh trong hiệp phụ, giúp Hungary đánh bại nhà ĐKVĐ Uruguay (4-2) và ghi tên vào trận chung kết.
Tuy nhiên bi kịch đã xảy ra trong trận chung kết năm ấy. Họ sớm vượt lên dẫn trước 2-0 chỉ sau 8 phút đầu hiệp một, ngay sau đó Đức phản công giành lại thế chủ động. Đó là trận đấu duy nhất trong World Cup mà Kocsis không thể ghi bàn.
#1 Just Fontaine - Pháp, World Cup năm 1958
Nếu so với "Người ngoài hành tinh" Ronaldo chân sút vĩ đại nhất trong lịch sử World Cup thì Just Fontaine ghi được kém hơn 2 bàn thắng. Tuy nhiên 13 bàn ông ghi được đều chỉ tập trung trong một kỳ World Cup duy nhất, năm 1958. Không như Stábile người bị đánh giá thấp vì thể hình nhỏ con, Fontaine bị xem nhẹ bởi kinh nghiệm thi đấu ít ỏi.
Tuy rằng ngay tại ngày ra mắt Fontaine đã lập ngay một hat trick trong trận đại thắng của Pháp ông vẫn không được gọi vào đội tuyển quốc gia trong World Cup 1954 và ngay tại kỳ World Cup 1958 ông cũng chỉ được gọi vào phút chót.
Cuối cùng cũng có cơ hội chứng minh thực lực của mình, Fontaine đã không làm người hâm mộ thất vọng bằng việc ghi đến 13 bàn thắng trong 6 trận đấu bằng một đôi giày của người khác. Ông là cầu thủ thứ 2 trong lịch sử có thể ghi bàn trong tất cả mọi trận đấu World Cup.
Thật đáng buồn, sự nghiệp của Fontaine sau World Cup 1958 không hề có một chút suôn sẻ. Ông đã giải nghệ ở tuổi 29 vì chấn thương tái phát. Dù ngắn ngủi nhưng trong 21 trận trong màu áo Những chú gà trống, chân sút này cũng ghi được tới 30 bàn thắng.

